Nc247info tổng hợp: Trần Anh Khoa: ‘Vì hết tiền nên tôi giải nghệ’

0
200

Ngày 13/9/2015 khởi đầu cho một hành trình gian khổ mà Trần Anh Khoa phải đơn độc chống chọi, khi dính chấn thương nặng vì cú vào bóng của Quế Ngọc Hải ở V-League.

Xem thêm: https://nhacaiuytin247.com/388bet

 

Trần Anh Khoa điều hành một buổi tập của đội trẻ Đà Nẵng tháng 3/2021. Ảnh: An Ngọc.

– Xin chào trợ lý U19 Đà Nẵng – Trần Anh Khoa. Một ngày của anh bây giờ thế nào?

– Sau khi phải giải nghệ ở tuổi 24, cuộc sống của tôi vẫn gắn với trái bóng. Mỗi ngày của tôi bắt đầu bằng một ly cafe và mấy lát bánh mì, trước khi họp hội đồng HLV lúc 7h30. Ở đội, các cầu thủ trẻ phải học văn hoá vào buổi sáng nên tôi dành khoảng thời gian đầu ngày để soạn giáo án, chuẩn bị cho buổi tập chiều. Công việc xong xuôi, khoảng 17h30 hoặc 18h00, tôi trở về với gia đình, trò chuyện với vợ và chơi với con. Cuộc sống ngày nào cũng diễn ra êm đềm như thế suốt hai năm qua.

– Hơn 5 năm trước, Anh Khoa dính chấn thương nghiêm trọng trong trận SLNA và Đà Nẵng ở V-League 2015 trên sân Vinh. Bằng cách nào, anh vượt qua nỗi ám ảnh đó?

– Chi tiết chấn thương tôi gặp phải, mọi người đọc tin tức đã hiểu. Sau pha bóng đó, tôi rời sân khi cơ thể còn nóng ran, người vẫn vã mồ hôi. Tôi đi cà nhắc từng bước. Nhưng đến khi về phòng, sau khi tắm xong, tôi mới nhận ra chân trái của mình không còn lết được nữa. Nó bất động, chính xác là thế. Rồi cảm giác đau buốt ớn lạnh xuất hiện. Tôi nhờ bác sĩ kiếm cái nạng. Trong thâm tâm, tôi khao khát được trở về Đà Nẵng ngay lập tức.

Nhưng không may, hôm sau Đà Nẵng gặp bão. Chuyến bay bị huỷ. Đội phải ở lại thêm một ngày. Trong khi mọi người đi chơi thì tôi ở một mình trong căn phòng trống. Cảm giác buồn tủi, đau đớn đan xen khi đó. Bấy giờ, không nhiều người biết mức độ chấn thương mà tôi gặp phải nghiêm trọng mức đó nên ít ai hỏi thăm. Chấn thương ở gối khó nhận diện hơn so với một ca gãy ống đồng, dù bản chất còn kinh khủng gấp nhiều lần.

Chính tôi còn không nghĩ mình bị nặng đến vậy. Chỉ đến khi anh Châu Lê Phước Vĩnh, đồng đội của tôi ở Đà Nẵng lúc đó, gửi video và nói: “Này Khoa, tao xem thấy chân mày bị ghê quá”, tôi mới xem lại, khoảng trên dưới chục lần. Tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang, nổi da gà và biết mình “xong rồi”. Tôi bắt đầu đối diện với nỗi cô độc, một mình chống chọi với chấn thương kể từ ấy. Cũng may mắn một chút là khi về Đà Nẵng, tôi còn có bố, có anh trai hỗ trợ trong sinh hoạt.

– Sau bao lâu anh được phẫu thuật?

– Chính xác là 36 ngày, vào nửa cuối tháng 10/2015, tôi phẫu thuật tại Gleneagles, Singapore.

– Tại sao phải chờ lâu vậy?

– Chân của tôi sưng to sau va chạm. Khi chụp cộng hưởng từ (MRI), dịch trong chân quá nhiều. Thời ấy, bác sĩ Việt Nam cũng không thể đọc chính xác phim MRI. Họ nói tôi đứt một dây chằng chéo sau. Tôi không tin lắm, vì thực ra tôi từng mổ gối hai lần liên quan đến dây chằng. Tôi gửi phim chụp sang Singapore. Một tuần sau, họ mới đọc xong và báo kết quả. Bác sỹ Tan Jee Lim, người phẫu thuật cho tôi sau này, chẩn đoán tôi bị đứt dây chằng chéo trong, dây chằng chéo giữa, dây chằng chéo sau, nứt xương, tổn thương dây chằng chéo trước, rách cơ. Ông bảo tôi phải đợi chân xẹp bớt thì mới có thể sang phẫu thuật. Chân tôi sưng hơn 20 ngày. Khi chân đỡ dần, CLB quyết định cho tôi sang Singapore phẫu thuật. Đội ban đầu cử bác sỹ đi cùng. Nhưng vì anh ấy bận việc nên phút chót, tôi phải tự di chuyển sang bên đó.

Trước đó, Đà Nẵng liên hệ với chi nhánh bệnh viện tại Việt Nam để sắp xếp cho tôi một chị phiên dịch viên đang sống tại Singapore. Ngoài ra, bệnh viện cũng tư vấn để CLB thuê cho tôi một căn phòng cách nơi điều trị tầm hơn 200 m. Thực sự, tôi rất biết ơn CLB Đà Nẵng, bởi ngay từ lúc chưa biết thông tin vụ việc được đền bù, đội đã sẵn sàng hỗ trợ kinh phí giúp tôi đi điều trị.

Cú đạp của Quế Ngọc Hải khiến Anh Khoa đứt một loạt dây chằng. Sự việc nghiêm trọng đến mức được nhiều báo nước ngoài đưa tin.

– Triệu Mộc Trinh, vợ của tiền vệ Đỗ Hùng Dũng từng nói chuyến bay từ Hà Nội vào TP HCM thăm chồng bị gãy chân là dài nhất cuộc đời. Vậy chuyến bay đưa anh một mình từ Đà Nẵng sang Singapore thì sao?

– Cảm xúc của Trinh đứng trên khía cạnh một người vợ đang lo lắng cho chồng. Vì thế, cô ấy sốt sắng, bồn chồn và mong được ở bên cạnh Hùng Dũng thật nhanh. Tôi thì khác. Tôi trải qua một tháng rưỡi sống chung với cái đầu gối sưng to vì tràn dịch. Đó cũng là thời gian để tôi suy ngẫm nhiều điều.

Tôi có một cảm giác khác so với Trinh. Đó là nỗi đau của cơ thể và nỗi buồn của sự cô đơn. Tôi đi một mình sang Singapore với cái chân không thể gập vào được. Nếu người bình thường đứt dây chằng có thể đi tập tễnh sau 10-15 ngày nhưng tôi phải dùng đến nạng. Ngồi trên máy bay, tôi cũng chẳng thể gập chân. Đau đớn và vất vả vô cùng. Tôi phải nhờ tiếp viên hàng không hỗ trợ một ghế phía trước để gác chân trái trong suốt hành trình bay sang Singapore.

– Quá trình phẫu thuật ở Singapore thế nào?

– Xuống tới Changi, tôi đến thẳng bệnh viện và gặp chị phiên dịch. Từng hai lần phẫu thuật dây chằng, nhưng khi đặt chân trở lại bệnh viện, cảm giác hãi hùng vẫn “quen thuộc” tới rùng mình. Câu chuyện giữa chị phiên dịch với bác sỹ Tan được thuật lại cho tôi sau đó càng khiến tôi hoang mang, không biết phía trước có phải địa ngục không nữa.

Tôi nhận thấy sự nghiêm trọng của vấn đề từ cách mà bác sỹ Tan kéo chị phiên dịch quay lưng lại và trao đổi. Tôi đâu có biết tiếng Anh. Nhưng nhìn như thế là nắm được tình hình. Chị phiên dịch cố gắng nói giảm nói tránh cho tôi đỡ sợ, song tôi vẫn hiểu rằng vấn đề của mình không hề đơn giản. Tôi được xếp lịch phẫu thuật vào 10h hôm sau. Đêm đầu tiên ở Singapore, tôi không ngủ nổi.

Sáng hôm sau, tôi nhập viện. Nếu như đêm hôm trước, tôi không thể chợp mắt thì cả hành trình từ phòng thay đồ đến vào phòng mổ, tôi không tài nào mở mắt ra. Tôi sợ. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Tai tôi chỉ nghe tiếng lộc cộc của bánh xe băng cáng. Người ta bôi một loại nước gì đấy lên chân tôi. Họ hỏi tôi thông qua phiên dịch. Tôi vẫn cứ nhắm mắt, đầu gật gật cho xong chứ không dám nhìn đi đâu cả. Mùi thuốc sát trùng hắc, nồng nặc làm tôi nổi da gà. Họ chụp vào mặt tôi một chiếc mặt nạ. Khói thuốc mê phun ra và phải ở trong hoàn cảnh ấy, khi biết rằng chỉ vài giây nữa mình sẽ ngất đi, bạn mới hiểu cảm giác tử thần đã cận kề là thế nào.

Trong lúc hôn mê, tôi không mơ thấy gì cả. Đến khi tỉnh dậy, một người túc trực ở đấy báo với bác sỹ là tôi đã mở mắt. Tôi thấy chị phiên dịch và hỏi: “Mấy giờ rồi chị?”. Chị đáp lại: “19h rồi em. Em mổ từ lúc 13h đấy. Sáu tiếng mới xong”. Tôi đứt quá nhiều dây chằng, tổn thương sụn chêm rồi rách cơ dẫn đến ca phẫu thuật vốn dự kiến diễn ra trong ba tiếng kéo dài lên sáu tiếng. Bác sỹ cố gắng trấn an, bảo tôi cơ hội trở lại thi đấu vẫn là 50-50. Trời ơi. Chỉ là 50-50. Tôi xác định mình không còn nhiều hy vọng. Mà thực ra lúc đấy tôi không vội nghĩ đến chuyện trở lại đá bóng. Tôi cũng không có cảm giác đau vì còn tác dụng của thuốc mê. Chỉ buồn và cô đơn, vì không có lấy một người thân thuộc ở bên cạnh.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.